Thứ Năm, 7 tháng 11, 2013

CHO NGÀY SINH ANH



Gửi về nơi xa phuơng ấy
Yêu thuơng một chút ấm nồng
Đà Lạt dầy suơng mỏng nắng
Lúc này anh có lạnh không?

Nhớ choàng dùm em khăn ấm
Mặc thêm áo lạnh bên nguời
Anh đâu có còn bé bỏng
Mà sao lo quá anh ơi

Biết rằng là duyên không nợ
Vờn như gió thổi qua trời
Em gói yêu thuơng gìn giữ
Dằn lòng đuờng quá xa xôi

Sinh nhật bình an anh nhé
Lại thêm một tuổi nữa rồi
Không cần phải là mãi mãi
Bên nguời chỉ thế mà vui

Candy

Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013

KHÚC LẶNG


Căn phòng lặng yên
đơn lẻ bóng em không có bóng hình nào khác
bàn phím chất đầy nỗi nhớ
gõ gõ
chỉ gương mặt anh

Chờ một dòng tin quen
nhưng vọng về chỉ là những hồi âm lạ
đêm trôi về phía bên kia tin nhắn
nỗi nhớ chợt dâng đầy
dâng đầy

Thôi thì trả anh lại cho những dấu yêu xưa
giấ chiêm bao lúc nào không vội vã
hiện thực phủ rong rêu 
anh bây giờ xa lạ
dâng một ngực biển đầy
tim cuộn sóng phía không anh....

Candy

Thứ Tư, 9 tháng 10, 2013

CÀ PHÊ ANH

Buổi chiều rơi trong ly cà phê
Sóng sánh màu mắt anh đen đặc
Em uống buổi chiều bên anh
Từng ngụm
Từng ngụm
Từng ngụm

Ngây

Say

Không có bất kì sự hồ nghi nào dành cho những phân vân
Niềm vui không bán mua và nụ cười không mặc định
anh khuấy buổi chiều em
Tan giòn
Tan giòn
Tan giòn

Anh
không ẩn trong bóng hình của nước
Không ẩn trong dáng hình của lửa
ngọt và thơm
đắng và nồng
từng hạt nâu đen ẩn trong anh
bí mật


dạt dào và sâu lắng
yên lặng và ồn ào
cạn chiều về đáy cốc
em
ngọt ngào
bên anh!
CANDY

Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

GIẤC THU




Anh chợt đến như mùa thu vàng nắng
Như là mây
là gió
buổi chiều
bay!

Xào xạc em,
ánh nhìn – rơi muôn lá
Rớt vào tay ,
hanh phúc – hóa tròn đầy

Và như thế..dường như…và như thế
Ta  đã yêu
Từ vạn kiếp nghìn ngày

Bờ môi anh
Nụ cười anh
Vòng ngực ấm
Giấc thu tràn
Em
nghiêng ngã ngã nghiêng
Say!
4.10.2013
(cho buổi chiều đầu tháng 10 vừa viết lảm nhảm vừa tán dóc điện thoại)
Candy


Chủ Nhật, 15 tháng 9, 2013

RUỚC TÌNH VÀO HẠ


RƯỚC TÌNH VÀO HẠ

Vùi vào vạt tóc thơ ngây
Say say ta cạn chén đầy đầy em

Thẩn thờ nhớ nhớ quên quên
Nồng nàn rót những bình yên...lạ kì!

Hồn nhiên mở nút nhu mì*
Khóa vòng vô tận trói ghì siết đêm

Hạ tràn bốn phía mông mênh
Men tình thắp lửa nhẹ tênh giấc nồng!

Phượng đâu bằng má em hồng
Mắt huyền tựa ánh trăng lồng bóng mây

Lật bàn tay, sấp bàn tay
Rước tình vào hạ lối đầy đam mê!


candy


CHỤP CHUNG VỚI NHÀ TÀI TRỢ CUỘC THI



Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2013

thơ trên báo Lao Động Xã Hội




PLEIKU MỘT THOÁNG....DÃ QUỲ 



sáng hôm nay

ta về
nơi xa đó

dã quỳ vàng..nở rộ đón chờ ta

thẩn thờ trong phố mưa sa

nghe uơn uớt lạnh

lòng ta...dã quỳ


cánh hoa nhỏ bé li ti
để ta ôm mối tình si thưở nào
em về một thoáng chiêm bao
hau cành hoa ấy lạc vào hồn ta
Pleiku dễ đến khó xa
cũng vì ta trót cành hoa...Dã Qùy
Candy

Thứ Sáu, 30 tháng 8, 2013

CỨ QUAY VỀ PHÍA MẶT TRỜI





Mưa…! trong trẻo và hồn nhiên đến lạ!
Ta từng là mưa...tinh khôi và trong veo như thế,nhưng càng lớn ta càng nhận ra ta không còn là mưa nữa,cuộc đời ta bụi bặm,trái tim ta bụi bặm và hồ như ta càng muốn tẩy tung hết những sự bụi bặm ấy đi thì nó lại càng bám vào.
Có người từng nói với ta rằng " đời là cả một hành trình dài,ta hãy cứ mở mắt mà bước,đừng nhắm nghiền mắt lại ngay cả khi sợ hãi nhất" nhưng đâu phải lúc nào ta cũng chiến thắng được chính bản thân mình,trái tim và bộ óc ít khi nào chịu thỏa hiệp,và ta vẫn là một bé con ngay trong chính cái hình hài to lớn của riêng mình.

Tuổi thơ...
với ta tuổi thơ chính là khoảng thời gian lung linh nhất,đẹp đẽ nhất! tuổi thơ của ta không có  game online,không có yahoo,fb,không có điện thoại để hẹn hò...tuổi thơ ta nghèo với khói bếp,với rơm rạ,với những món đồ hàng không hề đắt tiền nhưng lúc ấy ta vui,vui vì lúc đó ta là chính ta, tâm ta hoàn toàn an yên,ta trong lành và ta tinh khiết,ta không biết đến sự giả tạo của con người và ta càng  không bao giờ biết đeo mặt nạ khi nói cười,mọi thứ đều trọn vẹn, đủ đầy,viên mãn, sáng trong như một vành trăng.

Thêm nữa, lại nói về cuộc đời....(ta vẫn thường hay vu vơ thế…!)
cuộc đời quả thật không đơn giản như ta từng nghĩ,cuộc đời ô trọc,cuộc đời dối lừa, dù cho ta có đưa cả trái tim mình ra để yêu thương thì cái mà ta nhận lại từ cuộc đời chính là những vết xước!một vết xước,hai vết xước,ba vết xước...li ti những vết xước! trái tim ta gồ ghề những vết xước! bạn ta bảo ta nhiều yêu thương quá,nhạy cảm quá nên sẽ dễ nhận nhiều tổn thương!
-Ừ thì ta vốn dĩ là thế mà…
cuộc sống đâu phải chỉ có màu hồng và ta biết nên cứ an nhiên “ mở mắt” mà bước theo cách của riêng mình.

cuối cùng, điều còn xót lại duy nhất trong lòng ta cho đến thời điểm này chính là Người, Người không thuộc về ta.Tuy nhiên,người đã đến và nâng ta lên theo cách của riêng Người. Ta không hề oán giận số phận trớ trêu tại sao lại không tặng Người cho ta một cách trọn vẹn…mọi sự gặp gỡ đều là định mệnh và mọi việc đều có giá trị riêng của nó, ta đã dần học được cách chấp nhận,học được cách vị tha và quan trọng hơn là ta luôn biết trái tim mình muốn gì và cần gì.
 “cố lên! Mọi chuyện sẽ ổn”- ta đã luôn mang theo câu nói của Người và sẽ luôn mang theo câu nói ấy cho đến hết cuộc đời.Cảm ơn Người!Người nhé!

Sẽ còn rất nhiều miền cỏ lạ mà ta sẽ đi qua,sẽ vẫn còn đó nhiều lắm những đam mê,những xa xót,  ta sẽ thôi hồn nhiên, thôi dại khờ khờ và trái tim ta sẽ di trú thêm nhiều, ngày một nhiều ẩn ức nữa nhưng ta cũng biết mình đủ bản lĩnh để chấp nhận,để nhìn thẳng.

Cứ quay về phía mặt trời
Bình yên mĩm cười
và bước….thế thôi!
30/8/2013
Candy